Đàn ông cho đến một lúc nào đó mất đi tất cả những thứ tốt đẹp nhất bên cạnh mình thì họ mới có thể nhận ra rằng có hối tiếc cũng chỉ muộn màng.

Cuộc sống hôn nhân không một ai muốn sẽ gặp khó khăn, trắc trở bởi vì họ cần những người có thể hiểu và thông cảm cho nhau thì cuộc sống gia đình mới có thể yên ôn được.

Người đời cứ nói rằng vợ có công chồng chẳng phụ. Ấy vậy mà suốt gần 15 năm tần tảo cùng chồng xây dựng nên cơ ngơi ngày nay mà chị, người phụ nữ đáng thương ấy lại bị một gã đàn ông tồi như Hoàng phũ bỏ.

Hoàng đã quên những năm tháng ấy, những ngày còn là sinh viên, khi ấy họ chẳng thể nào quên được cái cảnh cùng nhau ăn bát cơm chia đôi, miếng đậu phụ cũng phải dè xẻn hay những bữa ăn cơm trắng với cà muối và nước mắm.

Cái thời kham khổ ấy rồi cũng qua đi khi vợ cùng anh xây dựng được sự nghiệp như ngày hôm nay. Vợ Hoàng vốn là người tài giỏi. Trước nay đều chủ động làm việc nên công việc của vợ thuận lợi lắm. Nhưng vì là con gái hơn hết lại muốn được đứng sau lưng chồng phụ giúp để chồng an tâm làm việc nên cô đã lùi về sau chứng kiến từng bước thành công của chồng trên con đường sự nghiệp của mình.

Khỏi phải nói với một người vợ thì điều đó là niềm vui và động lực đến thế nào. Kết hôn với nhau được 15 năm, có với nhau đã 2 mặt con chung chứ đâu phải là không. Vậy mà đến thời điểm này Hoàng lại quên mất công lao của vợ, quên mất công sức vợ đã cùng mình suốt những năm qua.

Đàn ông thường quên vợ khi giàu có quả không sai chút nào. Hoàng có điều kiện kinh tế khá hơn, ở cái tuổi 40 thì anh càng là người đàn ông được lòng phái đẹp. Có rất nhiều người phụ nữ tiến đến với anh thậm chí không đòi hỏi danh phận.

bo-di

(Ảnh minh họa)

Chẳng mấy chốc mà anh đã lấn sâu vào chuyện tình cảm với người phụ nữ đến sau. Một khi chưa yêu thì còn dứt ra được chứ đã yêu đương vào đàn ông hay đàn bà cũng vậy cả thôi, chẳng còn gì để níu giữ cả.

Đối với Hoàng lúc này nhân tình trẻ chính là thứ anh cần nhất. Anh bỏ mặc vợ con, rõ ràng sai rành rành ra đó mà cãi nhau với vợ anh tức tốc xác vali đến ở với bồ rồi bông lời trách móc vợ:

-Tôi không cần cô, đừng có tưởng tôi sợ, chỉ có cô mới cần tôi thôi. – vợ anh lau nước mắt rồi đáp một câu chắc nịch:

-Nếu đã đi thì đừng về, vì về anh cũng chẳng còn cơ hội gặp lại vợ con lần nào nữa đâu.

-Tùy, đừng có dọa nạt, níu kéo cũng vô ích thôi.

Anh kéo vali đi vừa đến nhà bồ thì nhận được tin nhắn của chị gái báo tin: “Vợ mày bán nhà rồi dắt con sang Mỹ rồi”.

Thấy tin thế mới vội vàng về nhà thì đập vào mắt cảnh tượng tan hoang. Anh không hề hay biết từ ngày biết anh trái tính vợ anh đã giao bán căn nhà từ lâu. Cũng đúng khi xưa còn yêu thương vợ con anh đã để vợ đứng tên căn nhà nên giờ vợ bán anh cũng không thể nói gì được.

Có điều về đến nhà thấy cảnh tượng hoang tàn thế này thật sự anh cũng không biết phải làm sao. Anh cảm thấy trống rỗng vô cùng. Gọi điện cho vợ, cho con gái lớn đều không liên lạc được nữa.

Vợ con Hoàng bỏ anh đi ra nước ngoài thật rồi. Giờ có hối hận anh cũng không biết mình phải làm sao nữa. Phải làm cách nào để tìm vợ khi vợ không còn muốn gặp lại mình nữa. Thật sự anh cần một lời khuyên vào lúc này.

Theo Phụ nữ sức khỏe/ Báo Gia đình Việt Nam

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here