Còn nhớ bữa đó, nhớ bồ quá, tôi trốn vợ đến gặp em một lát. Hôm đó là ngày nghỉ, tôi đã đến mà không báo trước, định bụng làm em bất ngờ một phen.

Chúng tôi kết hôn 6 năm, có với nhau một thằng cu kháu khỉnh. 2 vợ chồng đều có thu nhập khá nên đời sống không phải lo toan nhiều. Người ngoài nhìn vào ai cũng bảo gia đình tôi hoàn hảo. Kinh tế ổn định, vợ chồng thương yêu, con cái ngoan ngoãn. Nhưng thực tâm đâu ai biết hôn nhân này đã mục ruỗng từ lâu.

Sinh thằng Bo được khoảng nửa năm thì vợ chồng tôi gần như là ly thân hoàn toàn. Trước đây, vợ tôi từng là một hoa khôi của trường. Cô ấy thông minh, xinh đẹp và nhiều người theo đuổi. Tôi từng chết mê chết mệt sự kiêu hãnh của vợ mình.

Nhưng càng ngày tôi càng thấy vợ nhàm chán. Sinh xong, em xuề xòa, xộc xệch đến không chấp nhận được. Em cứ như người mất não, đầu óc chậm chạp, cái gì cũng nói mãi mới hiểu, nói trước quên sau. Không ít lần vợ chồng tôi cãi nhau nảy lửa vì tật não cá vàng của em.

Nếu như ngày xưa vợ tôi thông minh, thức thời và mạnh mẽ bao nhiêu thì giờ đây lại nhạy cảm và ấu trĩ bấy nhiêu. 6 tháng nghỉ thai sản, vợ tôi cứ nhồi vào đầu toàn những tư tưởng tiêu cực.

Nào là: “Đàn ông các anh tệ bạc lắm. Giàu đổi bạn, sang đổi vợ hết”

Hay “Đàn ông được gái mời xơi mà không đâm đầu vào mới là chuyện lạ”

Rồi thì “Có mẹ chồng nào mà thương con dâu được như con đẻ đâu. Không phải tự nhiên mà người ta phân biệt mẹ chồng với mẹ đẻ”…

Ti tỉ những chân lý mà vợ tôi đúc kết ra từ những gì cô ấy đọc được trên mạng khiến tôi phát ngán. Hơn lúc nào hết, tôi thấy chán vợ của hiện tại. Tôi nhớ em của trước kia, thời thanh xuân khi chưa nhuốm màu tàn tạ như bây giờ.

Rồi tôi ngoại tình, cô ấy là thư ký ở công ty đối tác, ít hơn gần chục tuổi. Em thánh thiện, trẻ trung, xinh đẹp và rất có thần thái. Tôi thích mẫu người phụ nữ có khí chất như vậy nên lao vào em quên cả đường đi lối về. Tôi thuê một căn chung cư cho nhân tình ở để tiện đường lui tới hẹn hò.

Qua lại được gần 1 năm thì vợ tôi biết chuyện. Đúng là giấy không bọc được lửa. Hôm đó, tôi và vợ cãi nhau một trận ra gì lắm đến nỗi vợ giận dữ đòi bỏ về nhà ngoại. Tôi phải lạy lục van xin đủ kiểu, cô ấy mới chịu tha thứ.

Những ngày sau đó, tôi hạn chế qua lại với nhân tình. Nếu có thì cũng chỉ lén lút gặp mười, mười lăm phút cho đỡ nhớ thôi. Tôi biết, kể đến đây sẽ có rất nhiều người chửi tôi là thứ đàn ông khốn nạn, đốn mạt. Nhưng liệu có ai hiểu được cái cảm giác bế tắc trong chính hôn nhân của mình nó khổ sở thế nào.

Thực tâm tôi không bao giờ muốn hôn nhân đi đến đổ vỡ. Nhưng mỗi khi nhìn vợ tôi lại chán. Đối với tôi, những giây phút bên người tình nhỏ mới thật đáng sống. Chỉ đến một ngày, khi vô tình nghe được cuộc điện thoại giữa nhân tình với ai đó. Tôi mới thực sự hối hận.

Còn nhớ bữa đó, nhớ bồ quá, tôi trốn vợ đến gặp em một lát. Hôm đó là ngày nghỉ, tôi đã đến mà không báo trước, định bụng làm em bất ngờ một phen. Vừa bước vào nhà, tôi đã nghe em nói chuyện sang sảng với ai đó:

“Ôi dời, lão Hùng á, mê tao như điếu đổ. Tao sẽ xúi lão ly hôn con mụ già kia, thằng bé kia tao cũng tìm cách cho đi luôn. Căn nhà ấy sớm muộn cũng sẽ là của tao”.

“Sao mà không tham, căn nhà đó gần mặt đường, dễ cũng vài tỉ ấy”

“Thiếu gì cách. Riêng thằng bé thời gian đầu tao vẫn giữ nhưng dần dần, tao sẽ hành hạ nó cho lên bờ xuống ruộng để nó sợ. Kiểu gì chẳng phải đòi về ở với mẹ. Diệt cỏ phải diệt tận gốc mày hiểu không?”

Nghe đến đây, tôi điên lắm. Không ngờ vẻ ngoài em xinh đẹp, thánh thiện là vậy mà trong lòng lại độc ác như quỷ. Chạy xồng xộc vào phòng ngủ, tôi giật lấy điện thoại em đang cầm trên tay ném bộp vào tường rồi chỉ thẳng mặt:

“Cút, cút ngay. Tôi không muốn dính dáng đến thứ đàn bà độc ác như cô”.

“Rồi tôi sẽ cho anh biết tay. Đợi đó”, ả hét lớn vào mặt tôi rồi bỏ đi ngay sau đó.

Buổi chiều hôm đó, tôi trở về nhà. Thấy 2 mẹ ôm nhau ngủ gật trên ghế salon, mâm cơm vẫn còn nguyên vẹn 3 đôi bát, 3 đôi đũa, tôi hối hận lắm. Đúng là bấy lâu nay, tôi chỉ mải mê nhìn vợ xấu xí mà trách móc, chê bai. Đâu biết rằng em đã hi sinh cho gia đình này nhiều đến thế nào.

Thực tế, trong cuộc sống vợ chồng đôi khi có những mâu thuẫn nhưng giữ gìn hạnh phúc mới khó, chứ buông thì quá dễ. Và thực tế, trên đời chẳng ai sinh ra đã hợp nhau, chỉ vì yêu thương nhau nên họ cố gắng để hợp nhau mà thôi.

Theo Khỏe và đẹp

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here