‘Con đàn bà trơ trẽn, cô sẽ không có cửa bước chân vào cái gia đình này đâu, loại như cô chỉ hợp làm nhân tình thôi’.

Tôi yêu người đàn ông đã có gia đình một cách hồn nhiên nhất. Anh là Trưởng phòng công ty mà tôi từng vào thực tập khi còn là sinh viên. Tôi yêu và luôn mang trong lòng chút hi vọng về một hạnh phúc: Hạnh phúc được là vợ chính thức của anh. Để rồi bây giờ tôi bật cười vì sự ngu muội của chính mình khi bao nhiêu lần đòi hỏi, ép buộc anh bỏ vợ.

Tôi từng tự hào chỉ có tôi, một người thứ 3 chân chính, tử tế chấp nhận làm cái bóng phía sau người đàn ông mình yêu thương mà không đòi hỏi chút danh phận, đặc biệt là tiền bạc vật chất gì. Tôi cãi lời cha mẹ, bỏ ngoài tai lời khuyên của bạn bè được yêu anh. Anh bảo hôn nhân của anh như ngục tù, chỉ có ở cạnh tôi anh mới được sống thật với chính mình, được làm những điều mình thích.

Vì những điều đó mà tôi trở thành đứa khốn nạn, vô liêm sỉ khi phải giành giật từng chút yêu thương. Tôi trở nên đê tiện khi cướp đi chồng của một người đàn bà và cha của 2 đứa trẻ.

Vì quá yêu mà tôi có cảm xúc ghen, ghen ngược với vợ anh, điều mà lẽ ra tôi không nên nghĩ đến, xét cho cùng tôi lấy quyền gì để ghen với vợ anh cơ chứ. Tôi bất chấp mọi thứ để có được tình yêu và sự quan tâm ít ỏi từ anh. Tôi luôn sợ hãi khi tưởng tượng ra cảnh gia đình anh hạnh phúc vui vẻ, vợ chồng ân ái mặn nồng khi anh ấy rời chỗ tôi về nhà. Những lúc ở một mình như thế tôi lại càng đau đớn, cô đơn trong chính suy nghĩ của mình.

Đúng ra là tôi đang thèm khát một cái gì đó công khai để yêu thương được tự do, ghen tuông cũng được hợp thức hóa.

“Em có thể ghen với vợ anh không, chị ấy mới thực sự là vợ của anh”

“Em đâu cần ghen với cô ấy, cô ấy chỉ là vợ trên giấy tờ thôi, còn em mới là vợ trong lòng anh. Anh yêu em hơn cơ mà”.

Tôi lại mủi lòng, chấp nhận con đường là người thứ 3 mình đã chọn, dù đúng hay sai cũng không còn đường lui nữa rồi.

Thời gian đầu tôi luôn day dứt rằng mình có lỗi với vợ của anh. Cho đến ngày cô ta gọi điện miệt thị tôi khi mối quan hệ giữa chúng tôi bị lộ.

“Con đàn bà trơ trẽn, cô sẽ không có cửa bước chân vào cái gia đình này đâu. Loại như cô chỉ hợp làm nhân tình thôi”.

Chị ta hơn tôi điểm gì mà lên mặt như thế? Tôi có nhan sắc, nấu ăn ngon, thùy mị, nhẹ nhàng, biết chiều anh lúc lên giường. Còn chị ta có gì: Già nua, xấu xí, hay càu nhàu và chẳng mấy khi nấu được cho anh bữa cơm nào tử tế. Chẳng phải tự nhiên tôi nói vậy mà chính chồng chị ta – Người tình của tôi đã kể vậy. Chị ta làm vợ không tốt trách sao chồng chị ta mới đi cặp bồ, sao giờ lại lên mặt dạy đời tôi?

Bị chị ta xúc phạm nhưng tôi chỉ nhịn. Tôi cố tỏ ra thờ ơ, không quan tâm nhưng thật sự lòng tôi đau lắm. Lẽ nào đó là cái giá phải trả cho sự lựa chọn, cho tình yêu chân thành tôi đã dành cho anh?

Mỗi lần chị ta gọi điện cho anh lúc anh đang bên tôi là tôi lại cảm thấy sợ. Tôi sợ người đàn bà đó sẽ lại xúc phạm mình. Rồi cũng chỉ mình tôi đối diện thôi, còn người đàn ông tôi yêu sẽ lánh đi hoặc phớt lờ, mình tôi phải loay hoay với tất cả những biến cố ấy.

Bản thân tôi luôn biết đâu là đúng, đâu là sai nhưng lại không kiểm soát được cảm xúc mỗi khi thấy vợ anh đăng ảnh tình tứ giữa 2 người. Tôi lại điên cuồng, vật vã ghen tuông như một kẻ say hoặc làm những việc điên rồ như đến gần nhà bắt anh phải ra với tôi bằng được.

Lần gần đây nhất tôi hỏi anh:

“Khi nào anh mới chịu bỏ vợ để cưới em, em hết chịu đựng nổi rồi!”

“Anh xin lỗi, anh không thể bỏ vợ được, bọn anh không còn tình yêu nhưng còn 2 đứa con, chúng quá nhỏ, anh không đành lòng chia rẽ hai đứa, và cũng chưa biết phải giải quyết thế nào”.

Từ lúc đó tôi đã hiểu mình thật sự có vị trí thế nào trong lòng anh. Bao nhiêu lần tôi chọn ra đi để chấm dứt đau khổ nhưng nhìn những giọt nước mắt van nài của anh, tôi lại chẳng đành lòng. Có lẽ tôi nên chấp nhận là người thứ 3 bình thường để được anh yêu vô điều kiện, còn hơn đòi danh phận để rồi lại làm anh buồn khổ giống chị vợ đáng ghét ấy của anh?

Theo Khỏe và đẹp

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here