Nhưng có lẽ, người phụ nữ thông minh nhất vẫn là người độc thân, nhất định không lấy chồng.

Người ta cứ nói “yêu thì cưới”, nhưng nếu được, đàn bà chỉ nên yêu thôi, đừng cưới. Bởi vì nghề làm vợ của đàn bà là nghề khó khăn nhọc nhằn nhất trên đời.

Người thì chọn cách cam chịu, người lại không chấp nhận được mà ly dị. Nhưng có lẽ, người phụ nữ thông minh nhất vẫn là người độc thân, nhất định không lấy chồng.

Em là người đàn bà đã qua một lần đò. Chẳng phải tự nhiên mà em nghiệm ra những chân lý đó, nó tới từ cuộc sống thường ngày, từ cuộc hôn nhân đổ vỡ trước đó của em.

5 năm trước, em đã từng hạnh phúc bước lên xe hoa với người đàn ông mà em yêu hết lòng. Người ta cứ nghĩ hôn nhân có tình yêu sẽ bền vững mãi mãi. Nhưng không phải như vậy, cuộc hôn nhân nào rồi cũng sẽ đến giai đoạn chẳng thể sống vì nhau mà chỉ muốn buông bỏ.

Chồng em đi làm về sẽ leo lên ghế ngồi xem tivi, anh đâu biết chạy vào bếp phụ vợ nhặt hành, rửa rau. Mà nếu có, mẹ anh cũng sẽ kéo ra với lý do “đàn ông trên nhà, đàn bà dưới bếp”.

timg (4)

(Ảnh minh họa)

Đàn ông thường bảo rằng phụ nữ hay càm ràm, hay sói mói còn họ thì sống thoải mái đơn giản hơn. Thế nhưng, họ đã bao giờ phải một mình rửa hết 20 mâm bát khi nhà có giỗ chưa?? Đàn ông đã bao giờ làm việc gì cũng bị mẹ chồng liếc ngang chửi xéo chưa??

Đàn ông sau khi đi làm về nhà là được nghỉ ngơi, họ làm sao biết được cảnh người phụ nữ chạy vội vàng từ cơ quan ra chợ rồi lại về nhà lao thẳng vào bếp đâu. Thậm chí quần áo còn chưa kịp thay, nấu cơm xong chỉ muốn nằm lăn ra ngủ chứ không còn thiết tha ăn uống gì nữa. Thế nhưng, bữa cơm không ngon thì bị cả nhà xúm vào chỉ trích, ăn xong chưa kịp thở là một núi bát đũa xoong nồi đang chờ được rửa.

Đàn ông họ luôn vô tư là vì họ nhận được sự nuông chiều từ mẹ, từ vợ.

Cuộc sống hôn nhân là khi chồng ốm, em thức suốt đêm đắp khăn nấu cháo cho anh. Đến khi em ốm, chồng đi nhậu 3 giờ đêm mới về, nôn thốc nôn tháo thì mẹ chồng lại kêu em đi dọn??

Đàn ông họ lấy vợ rồi vẫn giao tiếp xã hội, có những mối quan hệ bên ngoài còn đàn bà lấy chồng rồi chỉ ru rú ở nhà chồng, ngay cả thời gian café với bạn bè còn không có. Đấy là khi chưa có con, đến khi có con cái rồi, thì ngay cả việc thay bộ quần áo đàng hoàng cũng chẳng kịp giờ.

Ngày em có đứa con đầu lòng, ngỡ rằng sẽ được nhà chồng quan tâm hơn, không ngờ mẹ chồng thẳng thừng nói rằng em “không biết đẻ” , bà quát nạt và bỏ lơ em vì dám đẻ con gái??

Đau đớn thay, chồng em lại là kẻ bám váy mẹ, mọi điều mẹ nói anh đều nghe theo răm rắp. Tại sao khi yêu, em không nhận ra những điều này sớm hơn.

u=3229817094,933221299&fm=26&gp=0

(Ảnh minh họa)

Cuối cùng, em đã chọn cách buông tay. Ly hôn trong sự buồn khổ, em một mình ôm con bỏ đi, ngay cả bố mẹ, người thân cũng không thấu hiểu cho em. Họ cho rằng em cứng đầu, ngang bướng.

2 năm trôi qua, em là một người mẹ đơn thân. Em tự làm việc nuôi sống bản thân và con gái. Em tự đứng trên đôi chân của mình, đôi lúc có hơi chênh chao nhưng đó là điểm tựa vững chãi nhất mà em có.

Vậy nên khi anh đã chấp nhận một người phụ nữ như em, xin hãy đừng hỏi cưới em lần nữa. Em biết, anh là người đàn ông tốt, anh cao thượng vì muốn chăm sóc người phụ nữ đã qua 1 lần đò lại đèo bòng con cái như em. Nhưng anh ạ, khi yêu thì mọi thứ màu hồng và lung linh. Em chỉ sợ, tới khi cưới nhau về rồi, tất cả sẽ thay đổi đến đáng sợ.

Em bây giờ, còn muốn cùng con gái đi chơi đó đây, thỉnh thoảng tụ tập bạn bè, muốn được yêu thương chăm sóc chính mình. Em không muốn một lần nữa bị nhốt trong chiếc lồng mang tên “hôn nhân”.

Nếu một người nào đó yêu thương mẹ con em thật lòng, có lẽ sẽ hiểu được em, nếu có thể hãy chờ tới ngày em sẵn sàng, lại lên xe hoa một lần nữa. Nhưng hãy hứa, ở nơi anh đón em về…chỉ có tình yêu và hạnh phúc.

Theo Khoevadep

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here