Vừa sinh con được 1 tuần thì chồng mắc bạo bệnh, không còn cách nào khác, chị Phượng phải ôm con xuống bệnh viện để chăm chồng.

Đã 10 ngày kể từ khi đứa con thứ 4 chào đời nhưng chị Pàn Thị Phượng (SN 1996, ở xã Nậm Pì, huyện Nậm Nhùn, Lai Châu) chưa có một giây phút được nghỉ ngơi. Hằng ngày ngoài việc chăm con nhỏ, Phượng còn phải chăm sóc chồng là anh Sìn Văn Dưới (SN 1994) đang điều trị tại khoa Hồi sức tích cực, Bệnh viện Đa khoa tỉnh Lai Châu.

Theo lời kể của Phượng, do gia đình nghèo nên ngày chị sinh con chồng vẫn phải cật lực đi làm thuê kiếm tiền nuôi vợ và một đàn con dại. Ngoài những lúc đi làm thuê, Dưới còn tranh thủ đi kéo gỗ về che chắn lại căn nhà để vợ con không bị lạnh.

Do lao động quá sức anh Dưới đã bị xuất huyết tiêu hóa.
“ Trước đây chồng em đã từng bị chảy máu dạ dày phải đi viện rồi. Thời gian gần đây, anh ấy làm việc nặng nhiều quá nên bệnh lại tái phát, nôn ra máu rất nhiều và phải nhập viện cấp cứu” , Phượng chia sẻ.

Ngày chồng nhập viện cấp cứu, Phượng vừa mới sinh đứa con thứ 4. Do gia đình neo người, không có ai nhờ cậy nên Phượng đành bế theo con gái mới chào đời được 7 ngày xuống viện chăm sóc chồng.

Ngoài bé gái mới sinh, vợ chồng Phượng còn 3 đứa con khác. Đứa con lớn năm nay mới 5 tuổi, đứa thứ 2 gần 4 tuổi và đứa thứ 3 vừa tròn 2 tuổi rưỡi. Khi cùng chồng xuống viện cấp cứu, các con của Phượng ở nhà tự chăm nhau. “Con còn nhỏ ở nhà em cũng lo lắm, nhưng biết làm sao được nên đành chấp nhận để các cháu ở nhà thôi ”, Phượng nói.

Dù rất thương con nhưng vợ chồng chị Phượng không biết phải làm sao.
Ôm theo đứa con đỏ hỏn xuống viện chăm chồng, hành lý của hai vợ chồng chỉ có vài bộ quần áo. Thậm chí, đứa con gái út khi xuống viện chỉ được quấn tạm trong một chiếc khăn vuông, bên ngoài cuốn mảnh ni lông cho đỡ rét.

Phượng cho biết ngày sinh con hai vợ chồng chẳng chuẩn bị được gì. Sau đó chồng lại nhập viện luôn nên cuộc sống khó khăn lại càng khó khăn hơn. “ Quấn ni lông bên ngoài chắn được gió nên chắc con cũng đỡ lạnh hơn. Em làm thế thấy con ngủ ngoan hơn, không khóc lóc gì” , Phượng chia sẻ.

Không ai không xót xa trước hình ảnh em bé cuộn trong bao ni lông cho ấm
Chị Ngô Huyền Trang đang chăm người thân ở cùng phòng bệnh với Dưới cho biết, hoàn cảnh hai vợ chồng này vô cùng khó khăn. Chồng thì bệnh nặng, con thì không đủ quần áo để mặc, ngày đầu xuống viện cháu bé người tím ngắt vì lạnh, nhìn rất thương tâm.

“ Hôm đó tôi thấy cháu bé nằm trong phòng để đồ của bệnh nhân. Khi tôi vào xem thấy người cháu tím tái chỉ được quấn một chiếc khăn, bên ngoài là một chiếc áo mưa được cuốn chặt từ đầu tới chân.

Khi hỏi ra tôi mới biết đó là con gái của Phượng, mới được 7 ngày tuổi do không có người chăm sóc nên phải theo bố mẹ xuống viện. Thấy cháu như vậy, tôi đã dùng một chiếc áo người lớn trùm bên ngoài. Sau đó xin bác sĩ cho cháu vào phòng bệnh còn giường bệnh trống nằm cho đỡ lạnh”, chị Trang chia sẻ.

Theo những người chăm bệnh gần đó, cháu bé ở viện với mẹ nhưng rất ngoan, cứ bú mẹ xong là ngủ chứ không quấy khóc
Theo chị Trang, cháu bé ở viện với mẹ nhưng rất ngoan, cứ bú mẹ xong là ngủ chứ không quấy khóc gì. “Đến thời điểm hiện tại, sau khi biết hoàn cảnh của cháu bé nhiều người đã mang tã, quần áo sơ sinh và bỉm vào cho cháu. Hiện đồ dùng cũng đã tạm đủ rồi” , chị Trang nói.

Hiện nay, bệnh tình của anh Dưới vẫn đang rất nặng và cần phải theo dõi sát sao. Dù đã nhập viện 3 ngày nhưng Dưới vẫn nôn ra máu, hàng ngày không được ăn gì và phải truyền máu liên tục. “ Bác sĩ nói bệnh chồng em vẫn nặng lắm, chưa biết bao giờ mới được về nhà. Em lo cho mấy đứa con ở nhà lắm, đã 3 ngày rồi không biết chúng sống ra sao” , Phượng lo lắng.

Tình cảnh bé gái khiến ai cũng xót xa. Lẽ ra như bao đứa trẻ sơ sinh khác, trong tiết trời lạnh cắt của mùa đông, bé phải được ủ trong nhà, chăn ấm nệm êm. Vậy mà bé phải theo mẹ vào bệnh viện để chăm nom bố, mà bệnh viện vốn là môi trường có nhiều vi khuẩn gây bệnh. Bé gái còn quá bé, sức đề kháng thì yếu ớt, trong khi mẹ nghèo khó, ăn uống lại quá thiếu thốn nguồn dinh dưỡng thiết yếu để đảm bảo chất lượng nguồn sữa mẹ. Nhiều người trách bố mẹ còn quá trẻ mà đã sinh dày, để con phải khổ theo mình. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hoàn cảnh của gia đình bé bây giờ cần sự sẻ chia hơn là những lời trách móc. Bé gái còn chưa kịp được đặt tên, người mẹ trẻ mới 23 tuổi còn không kịp ôm con ở cữ đã phải theo chồng vào bệnh viện. Tình cảnh 3 đứa trẻ ở nhà cũng không sung sướng gì, đứa lớn 5 tuổi, đứa kế 4 tuổi, đứa thứ ba 2 tuổi cũng phải tự trông nhau khi bố mẹ và em đều xa nhà. Ai có thể tưởng tượng nổi chuyện gì sẽ xảy ra khi bé lớn mới 5 tuổi ở nhà chăm sóc 2 em. Còn bé gái ở viện với bố mẹ liệu có đảm bảo sức khỏe khi phải ở trong một môi trường mà xung quanh toàn là người bệnh, phải lấy tấm ni lông làm vật che thân trong mùa đông giá rét?

HT- Theo Khoevadep

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here