Còn nhớ, có lần tôi xin tiền chồng đi khám thai, anh cằn nhằn:

“Làm gì mà vừa siêu âm giờ lại siêu âm. Siêu âm lắm thế. Không làm ra tiền thì chi tiêu vừa phải thôi. Tiền chứ có phải là giấy đâu mà em hoang thế”

Tốt nghiệp đại học, tôi theo chồng về dinh. Nhà chồng tôi rất có của ăn của để, nhà mặt phố bố làm to. Từ khi kết hôn, tôi chẳng bao giờ phải lo đến cái ăn cái mặc.

Ngày cưới, bạn bè, họ hàng người thân ai cũng bảo tôi có phước 3 đời mới lấy được chồng như anh. Không những gia đình có điều kiện mà anh còn là người biết yêu thương vợ con.

Còn nhớ lần đầu đưa anh về nhà ra mắt, anh nói với bố mẹ tôi rằng sẽ không để vợ khổ. Cưới nhau xong, tôi chỉ cần ở nhà nội trợ, làm tròn bổn phận dâu con, còn việc kiếm tiền đã có anh lo.

Nghe xong thế, bố mẹ tôi cũng ậm ừ. Nhưng đêm trước hôm rước dâu, bố tôi tâm sự:

“Ngày mai, con gái đi lấy chồng. Con nghe bố dặn này. Cho dù nhà chồng có giàu đến đâu thì mình vẫn phải đi làm. Phụ nữ thời này phải kiếm ra tiền mới có hạnh phúc”.

“Bố lo xa quá. Con biết rồi, bố không cần lo đâu”

Nói là nói thế cho bố mẹ yên lòng, nhưng kết hôn xong tôi cũng chiều theo ý anh mà ở nhà chăm chồng chăm con. Những tưởng cuộc sống cứ thế êm đềm trôi qua, nhưng đúng là cá không ăn muối cá ươn. Dần dần tôi mới nhận ra, phụ nữ không tự kiếm ra tiền thì muôn đời khổ.

Mẹ chồng tôi thời gian đầu cũng quý con dâu lắm. Nhưng xa thơm gần thối, ở nhà phần nhiều thời gian chỉ có 2 mẹ con nên lâu dần cũng nảy sinh mâu thuẫn. Ngoài mặt thì bà tươi cười với dâu con thế thôi nhưng sau lưng lại nói xấu tôi.

Có hôm tôi vô tình nghe được bà nói chuyện điện thoại với ai đó:

“Ối dào, nó thì làm gì, ở nhà ăn bám chồng chứ gì. Cũng may tôi có thằng con trai tài giỏi, chứ trông chờ vào nó có mà ăn cám bà ơi”.

Tôi ức lắm nhưng vẫn xem như là chưa nghe thấy gì. Thời gian đó, tôi đang mang bầu cu Tin được 4 tháng.

Nếu chỉ mẹ chồng thể hiện thái độ khinh khỉnh với con dâu, có lẽ tôi còn nhẫn nhịn được. Nhưng đến chồng tôi lâu dần cũng thế. Còn nhớ, có lần tôi xin tiền chồng đi khám thai, anh cằn nhằn:

“Làm gì mà vừa siêu âm giờ lại siêu âm. Siêu âm lắm thế. Không làm ra tiền thì chi tiêu vừa phải thôi. Tiền chứ có phải là giấy đâu mà em hoang thế”.

“Sao ngày trước anh bảo em cứ ở nhà anh nuôi cơ mà?”, tôi rưng rức vừa khóc hỏi chồng vừa nhìn anh bằng ánh mắt giận hờn.

“Trước khác, giờ khác. Thời buổi này kiếm được đồng tiền của thiên hạ có phải dễ đâu. Em là phụ nữ càng phải biết tiết kiệm chứ”.

Quá uất ức, nghĩ lại đúng là tôi đã ngu ngốc khi tin chồng mà không nghe lời bố mẹ mình. Hơn 1 năm sinh nở và ở nhà trông con đối với tôi thực sự là những tháng ngày kinh khủng. Mỗi lần đưa tiền cho vợ là chồng tôi lại nhăn nhó, lèm lèm, ca thán.

Nhà chồng dần cũng khinh con dâu ra mặt vì cái tội “không làm ra tiền, chỉ biết tiêu”. Cảm giác như trong mắt mọi người tôi chỉ là một đứa vô dụng.

Hết thời gian ở cữ, tôi gửi con về nhà ngoại và quyết đi tìm việc. Bạn bè hỏi tôi: “Sao đang ở nhà chồng nuôi không sướng à mà còn đi làm làm gì cho khổ?”. Tôi chỉ cười bảo: “Thích thế”.

Nói vậy chứ thực ra trong thâm tâm tôi đã ngộ ra một điều. Phụ nữ thời nay muốn hạnh phúc nhất định phải làm ra tiền vì ở đâu cũng vậy, trừ gia đình mình, không tiền mất quyền lên tiếng.

Vả lại, tôi được ăn học đàng hoàng, có kém cạnh gì ai. Tội tình gì phải ngửa tay xin tiền chồng. Để rồi mỗi lần được chồng cho tiền không khác gì được bố thí.

Theo Phụ nữ sức khỏe/ Báo Gia đình Việt Nam

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here