Ly hôn tôi đòi anh phải trợ cấp cho con thì anh bảo: “Bản thân còn chưa lo xong thì trợ cấp cho ai được. Khi nào giàu tôi mới lo được cho nó”.

Tôi và chồng trước là bạn học cùng khối. Tôi thích anh suốt từ đợt cấp 3 nhưng không được anh thích lại. Sau 3 năm học Cao đẳng tôi về quê làm việc thì anh bắt đầu mới thích và yêu tôi. Hồi đó tôi biết anh là người nghiện game, ham chơi và vẫn còn rất lêu lổng. Nhưng vì quá yêu nên tôi tự cho mình suy nghĩ rằng tình yêu của tôi nhất định sẽ làm anh thay đổi.

Hồi đó tôi cứ nghĩ đơn giản, chỉ cần yêu nhau chân thành, nhất định sẽ vì nhau mà sửa đổi. Chỉ cần lấy nhau về rồi, có con rồi thì nhất định sẽ phải có trách nhiệm với gia đình. Nhưng không, cưới nhau về rồi anh vẫn giữ nguyên thói ham chơi đàn đúm.

Tôi ngày ngày bục mặt đi làm kiếm tiền lo cho gia đình, còn anh ở nhà cắm vào máy tính với điện thoại chơi game, xem phim rồi chát chít. Bố mẹ chồng rất thương tôi. Biết con trai mình không làm được ra tiền nên cưới xong ông bà cho mảnh đất mặt đường gần trung tâm xã. Thậm chí bố mẹ chồng còn cho chúng tôi 1 nửa số tiền xây nhà mong chúng tôi sớm ổn định làm ăn.

Thế mà anh vẫn chẳng thay tính đổi nết. Có mọi thứ đầy đủ cả thì giờ anh lại càng lao vào chơi game, nhậu nhẹt, lười làm việc, bảo đi làm mà nhất định không đi, ai khuyên cũng không được.

Cưới được 1 năm thì tôi có bầu. Lúc mừng rỡ khoe với chồng thì mặt anh tỉnh queo: “Điên à mà đẻ bây giờ, còn chưa có gì trong tay, công việc chưa ổn định thì đẻ làm sao được. Bỏ đi”.

Tôi nhất quyết giữ lại để đẻ thì anh tuyên bố: “Đẻ ra thì tự chăm, tự nuôi, đừng có đổ trách nhiệm cho tôi, tôi đã nói rồi”. Suy nghĩ của tôi lúc đó chỉ đơn giản là nhất định sẽ phải sinh đứa bé này ra. Tôi lại nghĩ, có con rồi chắc chắn anh sẽ nghĩ lại, chăm chỉ làm ăn hơn, nhưng tôi lại nhầm…

Đêm tối tôi bận rộn làm mọi việc đến tận 12h đêm mới được đi ngủ, còn anh 1h sáng vẫn nằm ôm máy tính chơi game.

Ngày tôi bị động thai, sinh sớm 1 tháng trời, lúc đau đớn cần chồng ở bên nhất thì anh lại vội vã về nhà tranh thủ tắm. Lúc tôi lên bàn đẻ mà chồng vẫn còn chưa có mặt. Cuống quá tôi phải nhờ cô y tá gọi điện gấp cho chồng lên ngay. Lần đó nhờ trời, 2 mẹ con tôi bình an.

Có con rồi, anh chuyển máy tính sang một phòng riêng, đóng chặt cửa để ngồi xem phim, chơi game được thoải mái không phải nghe tiếng con khóc. Tôi có nhờ anh việc vặt gì đó thì anh sẽ bảo: “Bận rồi, ai khiến đẻ làm gì giờ ngồi nhờ vả”.

Ngày con 1 tuổi, gánh nặng kinh tế ngày một nhiều hơn, tôi bảo anh đi làm anh không đi. Bảo anh ở nhà đưa con đi học anh cũng không chịu. Lúc vợ chồng cãi nhau, anh còn văng tục mong con chết đi rồi chết theo để đỡ phải lo gánh nặng kinh tế. Gia đình ốm đau mình tôi chăm sóc, đến lượt tôi ốm thì anh chỉ hỏi mỗi câu: “Nay chưa có cơm ăn à?”.

Rồi anh đòi bán nhà, căn nhà ở quê thì được bao nhiêu tiền đâu mà đòi bán đi, bán đi cả nhà biết ở đâu bây giờ. Tôi không cho bán thì anh tát tôi tím mặt. Cái tát như giọt nước tràn ly. Chúng tôi ly hôn mặc sự ngăn cản của hai bên gia đình. Với tôi quãng thời gian đó là quá đủ rồi, chịu đựng như thế đủ rồi.

Ly hôn tôi đòi anh phải trợ cấp cho con. Nhưng anh bảo: “Bản thân còn chưa lo xong thì trợ cấp cho ai được. Khi nào giàu tôi mới lo được cho nó”.

Ngày ra đi, tôi ôm trên tay đứa con 1 tuổi đang hầm hập sốt và 30 ngàn đồng trong ví. Trong khi chồng tôi ngồi đó ôm điện thoại chẳng mảy may đoái hoài gì.

ảnh minh họa

Bố mẹ chồng tôi cũng im lặng theo con trai họ. Tôi đưa con về ngoại, chịu bao điều tiếng từ hàng xóm láng giềng. Mẹ đẻ tôi nghĩ thương con mà sụt tận 5kg, người gầy xanh như tàu lá.

Có những lúc khó khăn quá, tôi nghĩ và thấy hối hận về quyết định ly hôn của mình. Nhưng thái độ thờ ơ của chồng sau ly hôn chính là nguồn động lực vô cùng lớn giúp tôi vượt qua khoảng thời gian đầy khó khăn ấy.

Tôi gửi con cho ông bà ngoại bắt đầu đi làm lại, hôn nhân lận đận nhưng được cái công việc của tôi rất thuận lợi, thăng tiến nhanh, giúp tôi giải tỏa được bao nhiêu nỗi lo kinh tế, cơm – áo – gạo – tiền. Ngoại trừ việc tôi ly hôn chồng, con tôi thiếu đi tình yêu thương của bố thì hầu như hai mẹ con chẳng thiếu thứ gì. Con tôi vẫn nhận được rất nhiều tình yêu từ mọi người, lúc nào nó cũng rất vui vẻ.

Sau bao vất vả gian truân, 3 năm sau ly hôn, bây giờ tôi đã có một căn nhà nho nhỏ, cuộc sống rất ổn định, con đi học rất ngoan và tôi thấy mình cũng trẻ ra nhiều. Chưa bao giờ tôi hối hận vì đã ly hôn. Tôi chỉ hi vọng câu chuyện của mình sẽ là kinh nghiệm cho những ai có hoàn cảnh tương tự.

HT- Theo Khoevadep

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here