Chỉ vì em là gái quê, điều kiện gia đình không được môn đăng hộ đối với nhà anh nên sau khi kết hôn, bố mẹ anh lúc nào cũng coi khinh con dâu ra mặt.

Thật ra ngay lúc yêu, mẹ anh đã phản đối không cho hai đứa cưới nhau. Nhưng vì em trót dính bầu nên bà đành chấp nhận. Vậy nên về làm dâu rồi, bà mới ra sức bắt bẻ làm khó em các chế ạ.

Biết mẹ chồng không ưng nên sau cưới em bàn với chồng chủ động xin ra ngoài ở riêng. Ban đầu chồng em đồng ý, song hai đứa vừa mới cất lời bà đã trợn mắt vỗ đùi đành đạch.

“Cô giỏi rồi, cưới được nó giờ muốn tách luôn tôi với nó hả. Còn lâu nhé. Nhà tôi thiếu gì chỗ mà phải để con trai đi ở trọ. Nếu muốn, cô cứ việc ra ngoài mà ở. Con tôi phải ở nhà nó”.

Sợ mẹ giận, chồng em cũng đánh tháo thay đổi thái độ, không ra ngoài sống nữa.

“Thôi, em nghe mẹ nói rõ ràng rồi đó. Từ nay đừng bao giờ nhắc lại hai từ ở riêng nữa. Mẹ chỉ có anh là con trai nên mọi việc chúng mình đều phải nghe theo ý mẹ”.

Chẳng còn con đường nào khác, em đành vui vẻ chấp nhận sống chung nhà chồng. Thế nhưng mẹ anh càng ngày càng ghét con dâu. Hơi tí bà lại đay nghiến bảo em hỗn láo, rồi gọi điện về quê trách móc thông gia.

“Lúc trước ông bà không bảo ban con gái hay sao mà để nó vừa về nhà chồng đã vênh váo đòi ra ở riêng. Không biết chị ta sợ tôi ăn tươi nuốt sống, hay sợ phục vụ mẹ chồng khổ sở vất vả nên mới như thế”.

Hiểu tính thông gia, bố mẹ em không dám nói lại lời nào, chỉ vâng dạ. Nhiều lúc thấy bố mẹ phải nhịn nhục, ngọt nhạt vì mình mà em vừa thấy tủi, vừa thấy có lỗi với nhà đẻ kinh khủng. Có điều, đã đâm lao phải theo lao, hơn nữa đứa con trong bụng cũng mỗi ngày mỗi lớn. Vì muốn cho con sau này chào đời có mái ấm trọn vẹn nên em đành nuốt nước mắt trong nhẫn nhịn.

Ngày em đau bụng kiểu như chuyển dạ sinh, thấy con dâu nhăn nhó gấp đồ vào viện, bà đứng từ cửa nguýt vào.

“Làm như thế trên đời mình chị bị đau bụng không bằng”

Nói rồi bà quay sang giật phắt túi quần áo trên tay chồng em vứt xuống đất.

“Con đưa mẹ ra chợ mua mấy thứ đồ về nấu bữa. Nay mẹ hẹn bạn tới chơi, họ sẽ ở lại ăn trưa với nhà mình”

“Nhưng con phải đưa vợ vào viện, cô ấy đau bụng quá”

“Sinh làm sao được ngay. Đàn bà chửa thỉnh thoảng ngâm ngẩm đau bụng là chuyện thường. Chẳng lẽ tao chưa đẻ bao giờ hay sao mà còn không biết”

Chồng em nghe mẹ quát liền vội vàng chạy ra dắt xe đưa mẹ đi chợ để mặc vợ ôm bụng vật vã. Họ đi cả buổi sáng chẳng thèm quan tâm xem tình hình em thế nào. May mà chị hàng xóm đưa em được vào viện thì vỡ ối.

Cũng may con em chào đời khỏe mạnh. Chồng em tận chiều tối mới mang đồ vào cho vợ.

“Mấy bà bạn của mẹ đến chơi, mẹ bắt anh ở nhà tiếp chuyện nên không vào viện ngay với em được”.

Thật sự giờ phút ấy nghe câu nói của chồng tim em đau hơn xát muối, cảm giác lồng ngực bị bóp nghẹn tới không thở được.Lặng lẽ em gạt nước mắt quay vào tường ôm con.

3 ngày trong viện, chồng em chỉ chạy đi chạy lại mang cơm cháo, quần áo cho con theo ý mẹ. Còn bà tuyệt đối không vào với mẹ con em dù chỉ 1 phút. Nhất là đến hôm về, bà dọn luôn phòng cho mẹ con em lên gác xép ngủ.

“Nhà có gái đẻ xui lắm, mẹ con chị ôm nhau lên trên đấy mà nằm. Tốt nhất tránh xa chồng ra kẻo lại ám nó không làm ăn được”

Câu nói của bà làm em điếng người. Sốc quá không kiềm chế được cơn tủi hận, cứ vậy em ôm con nấc nghẹn.

“Chị im mồm đi, tôi làm gì mà chị khóc. Có phải chị muốn hàng xóm tưởng mẹ con tôi ăn hiếp, đánh đập gì chị phải không?”

Cay đắng quá, em quyết định viết đơn ly hôn ngay hôm đó.

Biết em ký đơn, mẹ chồng vừa cười vừa mỉa. Trong thời gian đợi tòa giải quyết thủ tục, em ôm con ra ngoài thuê trọ. Dù lòng dạ còn chua xót, đau đớn nhưng đúng là thoát khỏi mẹ con nhà anh, em mới thật sự có một ngày bình yên, thoải mái sống cho riêng mình.

Cho đến hôm qua, sau mấy ra ngoài sống, đang ngồi đút bột cho con, chồng em gọi.

“Mẹ ốm nặng, bà bị đột quỵ chưa biết sống chết thế nào. Giờ chỉ có mình tôi trong viện với bà. Cô liệu lo thu xếp về cùng tôi chăm mẹ”

Chuyện bà đột ngột ốm nặng, em đúng là có hơi bất ngờ. Song việc anh bắt em về phục vụ bà ốm quả thật làm em sốc toàn tập. Bởi chưa cần nói lúc trước bà đối xử với em thậm tệ như thế nào, chỉ cần biết giờ em với anh ấy đã ly thân chuẩn bị ra tòa thì làm gì còn lý do gì chồng bắt em về hầu hạ mẹ anh phải không?

Thế mà từ qua tới nay, chồng em cứ liên tục nhắn tin gọi điện sỉ vả em sống thiếu đạo đức, vô trách nhiệm với nhà chồng. Em ức quá mà chưa biết phải làm sao.

Theo Khoevadep

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here