Tôi từng kết hôn năm 21 tuổi, có 2 đứa con gái. Sau 6 năm chung sống, chồng tôi đột ngột qua đời. Tôi ở lại chịu tang anh được 2 năm thì mang con về nhà ngoại ở.

Hàng ngày tôi vẫn đi làm ở công ty may, còn các con có ông bà ngoại trông đỡ. Từ hồi chồng cũ mất, tình cảm mà bên nội dành cho mẹ con tôi cũng nhạt dần. Thế nên kể từ khi mang con về quê, ông bà nội bên đó cũng ít quan tâm tới mẹ con hơn hẳn.

Mọi ngườithấy tôi còn trẻ quá nên ai cũng khuyên đi bước nữa. Nói thật là tôi cũng không mơ tưởng đến chuyện này. Thế mà cũng phải cái duyên cái số. Sau đó hơn 1 năm, có 1 người đàn ông chủ động tìm đến làm quen với tôi. Anh hơn tôi 4 tuổi, đã ly hôn, hiện đang nuôi 1 đứa con trai.

2 đứa nói chuyện với nhau 1 thời gian rồi cũng có tình cảm. Tôi cứ chần chừ mãi chuyện cưới xin, vì nghĩ thương 2 đứa con. Mà bên nhà anh thì cũng thẳng thắn bảo: “2 đứa ai cũng có con riêng. Sau cưới nhau về rồi cũng phải sinh đẻ tiếp nữa chứ. Thế nên mỗi đứa nuôi 1 con riêng thôi là công bằng”.

Thật tình tôi chả muốn bỏ lại 1 trong 2 đứa con để đi cưới chồng. Nhưng bố mẹ đẻ toàn giục. Ông bà bảo tôi phải biết nghĩ cho tương lai, có thế thì các con mới được sung sướng. Bà còn đứng ra nhận nuôi đứa con lớn 5 tuổi của tôi. “Nó lớn rồi, ở đây bà chăm cho rồi đi học, còn con Su bé thì đi với mẹ”.

Hôm sau tôi đi làm, bố mẹ ở nhà tự ý nhận lời hỏi cưới của nhà bên kia. Tôi giận mà chẳng dám trái lời vì bố đe: “Đừng có làm nhà này mất mặt”.

Nói thật cưới chồng lần 2 tôi không có cảm giác hạnh phúc, sung sướng gì mà chỉ thấy buồn và bế tắc. Từ lúc thấy mẹ khoác lên mình chiếc áo cưới, 2 đứa con cứ xán lại xuýt xoa khen mẹ đẹp. Càng thế tôi càng thấy đau lòng. Su thì chẳng nói làm gì, nhưng Mít thì chắc không hiểu được kể từ đây con sẽ ít được gặp mẹ hơn, tối lại sẽ không còn được gối đầu lên bụng mẹ ngủ như mọi khi nữa…

Tôi về nhà chồng tạm gọi là nhàn, vì nhà anh rất có điều kiện, chợ búa, nấu cơm, dọn dẹp,… đều đã có giúp việc lo rồi. Tôi về bên ấy chính xác chỉ có việc lo chăm sóc sức khỏe cho anh, bố mẹ chồng và 2 đứa con nhỏ.

Từ nhà chồng mới đến nhà tôi cách hơn 30km. Lúc mới cưới, tuần tôi về 3, 4 lần để thăm nhà và đưa Mít đi chơi. Mỗi khi đó con bé toàn khóc đòi đi với mẹ. Tôi như bị ai đó xát muối vào tim, đau xót, khốn khổ lắm mà chẳng biết phải làm gì.

Cưới chồng được 3 tháng, tôi dính bầu. Lúc mang bầu được 4 tháng, tôi bị động nên phải hạn chế đi lại, từ đó ít về nhà hơn. Mỗi ngày, tôi chỉ được nói chuyện với con qua điện thoại.

Bất ngờ mẹ tôi mất đột ngột vì tai biến. Cùng 1 lúc tôi đau nỗi đau mất mẹ, rồi lại càng thấy thương con. Có bà tôi mới yên tâm, giờ bà đi rồi, ông thì vụng lại vô tư vô tâm, chẳng biết con bé sẽ sống thế nào.

Hôm ở về nhà chịu tang mẹ, tôi có khóc, than thở với chị gái chuyện cái Mít. Chị thương tôi nên mới nhận đưa con bé về bên nhà nuôi.

Từ nhà chị gái tôi đến nhà ngoại cách có 1 đoạn. Mít thỉnh thoảng vẫn chạy qua chạy lại 2 nơi. Tôi ở nhà chồng dưỡng thai nhưng vẫn thường xuyên gửi sữa, quần áo và tiền về cho ông ngoại với bác gái để lấy cái nuôi con bé. Thời gian gần đây tôi về thăm nhà nó cũng không đòi đi theo mẹ, chỉ nói nhớ mẹ và em chứ không khóc như trước nữa.

Cứ tưởng con bé đã quen với sự sắp đặt này, rồi từ đây mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng tôi nào có ngờ đâu ông trời lại tiếp tục trêu ngươi số mệnh của mình.Những tháng bầu cuối bụng to, đêm tôi khó ngủ nên hay thức khuya. 1 buổi tối, tôi lướt fb vô tình trông thấy 1 tấm ảnh chụp Mít ngay trước cửa quán nhà vợ chồng anh chị. Mít mặc cái áo len, đang nằm co ro dưới đất, trông tội nghiệp lắm!Tấm ảnh ấy do 1 người hàng xóm chụp lại, đề thêm dòng trạng thái: “Mẹ đi lấy chồng, con ở với ai?”. Nhìn tấm ảnh mới đăng cách đó 4 phút nên tôi điện ngay cho chị gái, lúc đó đã 11h đêm.

Chị ấy bắt máy ngay. Tôi nghe trong điện thoại có tiếng Mít khóc nên hỏi thẳng: “Mít đâu chị? Con có ổn không? Sao em thấy cái ảnh người ta chụp con nằm ngoài cửa quán nhà mình?”.

Chị bảo: “Rõ khổ, tối nó ăn cơm xong đòi sang ông ngoại chơi, bảo là ngủ ở bên đấy. Thế mà chẳng hiểu sao lại về. Cả nhà đi ngủ đóng cửa có biết gì đâu. Nãy chị Chi hàng xóm đi qua trông thấy gọi điện kêu chị ra đón Mít vào rồi. Không sao đâu em, chắc nó mới nằm đó có lúc thôi”.

Sợ mọi người tỉnh giấc nên tôi bỏ ra ngoài hiên nhà đứng. Thấy trời lất phất mưa, gió lạnh tạt vào rùng mình mà tôi thương con quá, cứ ngồi ngoài đó khóc mãi.

Hôm sau tôi nói chuyện ra ở riêng với chồng, định là ra ngoài rồi thì sẽ có thể tìm cách đón Mít về ở cùng mình được. Nhưng anh nhất định không đồng ý. Nghĩ đến tôi chán nản, thất vọng, đau lòng quá mọi người ạ.

Trong đầu tôi lúc này chỉ nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng chỉ còn gần tháng nữa là tôi sinh rồi, giờ bỏ về nhà ngoại thì cũng chẳng xong. Thật tình tôi bế tắc quá, chẳng biết phải làm gì tiếp theo nữa…

Theo Khỏe và đẹp

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here