Tôi còn đang buồn rười rượi chưa biết đáp thế nào thì chồng tôi bật cười đáp lại luôn: “Mẹ ơi là mẹ, chưa đến Tết con đã đoán được mẹ nói câu này rồi. Nhiều lần con không ý kiến nhưng lần này con phải nói”.

Bố tôi bị bệnh nặng mất sớm, tôi là con gái duy nhất trong nhà nên rất thương mẹ. Tôi trì hoãn mãi việc lấy chồng cũng là vì không muốn mẹ một mình ở nhà. Nhưng cuối cùng năm 30 tuổi tôi vẫn phải xa mẹ để lấy chồng.

Chồng tôi ở Thái Bình, còn nhà tôi ở Nam Định. Chồng tôi là con trưởng, cháu đích tôn của cả họ. Nhà chồng còn 1 cô em gái cũng sắp lập gia đình.

Vợ chồng tôi sống và làm việc ở Hà Nội, mỗi tháng đều sắp xếp thời gian về thăm bố mẹ 2 bên 1 lần. Cứ tháng này về nhà nội thì tháng sau vợ chồng về nhà ngoại. Tôi cũng phần nào cảm thấy ấm lòng khi chồng biết điều.

Nói về bố mẹ chồng tôi. Ông bà đều thương con cháu lắm. Thế nhưng họ có tật thích thể diện với họ hàng, làng xóm.

Giỗ Tết nào ông bà cũng bắt vợ chồng tôi phải có mặt. Bởi vì ở quê chồng tôi còn trọng nam khinh nữ lắm, việc thăm hỏi, lễ tết rất được đề cao. Nhiều khi vợ chồng bận rộn công việc nhưng không dám vắng mặt lần nào. Thậm chí nhiều lần tôi và chồng còn phải xin nghỉ trừ lương để về kịp ăn giỗ cơ.

Đợt nào mà bận quá không về được là hôm sau mẹ chồng sẽ gọi điện lên bảo: “Các chú cứ hỏi thăm 2 vợ chồng con đấy. Họ cứ hỏi sao con trai trưởng lại không về làm mẹ ngại quá không biết nói gì!”.

Năm ngoái ngày giỗ cụ chồng vào đúng ngày giỗ bố tôi. Vì thế, hai vợ chồng xin phép vắng mặt để về làm giỗ bên ngoại. Hôm sau mẹ chồng tôi đã bảo: “Cả họ cứ hỏi thăm mãi là sao giỗ vào đúng ngày nghỉ mà con cái không đứa nào về. Con cái các chú ấy đứa nào cũng có mặt đầy đủ cả”.

Bà chả trách vợ chồng tôi nhưng cứ nói kiểu vậy khiến tôi cũng thấy chạnh lòng. Bà quá đề cao nhà nội mà quên rằng em cũng còn có mẹ đẻ đang lủi thủi một mình ở quê. Giá nhà tôi có anh chị em còn đỡ, đằng này có một mình tôi.

Mỗi lần như vậy tôi thường cố giải thích để bà hiểu nhưng mẹ chồng tôi không quan tâm. Bà lúc nào cũng nói, lấy chồng phải theo nhà chồng, giỗ Tết cố gắng thu xếp ở nhà để họ hàng hỏi tới không ngại. Chồng biết tôi tủi thân nhưng cũng khó xử không biết nên làm gì giúp vợ. Nhiều khi chúng tôi về quê sớm rồi tạt qua mẹ vợ trước, tranh thủ biếu bà ít quà, ăn bữa cơm cùng bà rồi lại phải về bên nội.

Tết năm ngoái cô em chồng kết hôn rồi nên ăn Tết bên nhà chồng. Đợi đến mùng 2 không thấy em chồng về chúc Tết nên mùng 3 vợ chồng tôi về ngoại. Mẹ chồng tôi thì buồn cứ mong ngóng con gái về chơi. Về ngoại tôi mới biết chuyện em chồng không được về vì con của em mới sinh. Mẹ chồng cô ấy không muốn cháu ra ngoài gió máy nên không cho về.

Năm nay còn tháng nữa mới đến Tết mà mẹ chồng tôi đã gọi điện nhắc nhở hai chúng tôi: “Nhớ về Tết sớm đấy. Không về muộn, hàng xóm lại nghĩ bố mẹ sống kiểu gì mà con cháu không đứa nào thăm nom. Năm nay mùng 5 Tết 2 đứa mới về ngoại”.

Tôi còn đang buồn rười rượi chưa biết đáp thế nào thì chồng tôi bật cười đáp lại luôn: “Mẹ ơi là mẹ, chưa đến Tết con đã đoán được mẹ nói câu này rồi. Nhiều lần con không ý kiến nhưng lần này con phải nói.

Mẹ có thấy Tết năm trước cái Hồng (cô em chồng) nó không về ăn Tết được bố mẹ buồn thế nào không? Hàng xóm nói gì thì kệ họ. Vợ chồng con hiếu thảo với mẹ cả năm cơ mà, mấy ngày Tết đáng gì đâu.

Bà ngoại bên nhà cũng ốm lắm, lâu nay toàn nhờ họ hàng trông nom thôi, nhờ mãi cũng không tiện. Năm nay con xin phép mẹ cho vợ chồng con sẽ về ăn Tết bên ngoại. Con trai hay gái đều là con, bố mẹ mong em gái con về thăm thì mẹ vợ con một thân một mình còn mong hơn nhiều”.

Nghe con trai nói vậy, mẹ chồng tôi không phản ứng lại gì. Chắc là bà cũng đang suy nghĩ về những gì chồng tôi nói. Nhưng nhờ chồng tâm lý mà có lẽ Tết này tôi được về ngoại ăn Tết rồi các chị ạ.

Theo Khỏe và đẹp

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here