“Không phải anh còn căn nhà 5 tầng đấy sao?”

“Không được! Nhà đấy vợ con anh đang ở!”

“Vợ con anh? Không phải lúc nào anh cũng bảo sẽ ly hôn à? Ly hôn thì tài sản phải chia ra chứ!”

Trước nay tôi vốn là người ưa thích tự do, không muốn bị ai đó kiểm soát mình gắt gao. Vậy mà tôi lại bị vợ kiểm soát 24/24, đi đâu cũng phải báo cáo địa điểm, lý do với vợ. Nhiều lúc tôi thấy phát chán lên vì muốn được cùng bạn bè tụ tập một chút cũng bị vợ gọi liên tục. Thế chưa đủ, vợ còn bắt tôi đưa hết thẻ ngân hàng, quản lý mật khẩu điện thoại, email, facebook. Tôi bảo:

“Em quá quắt vừa thôi, email anh làm việc sao em cũng đòi kiểm soát”.

“Em sợ anh linh tinh thôi!”

“Vợ chồng mà em còn nói câu đấy, không tin nhau thì thôi!”

“Mặc kệ, anh cứ ghi hết mật khẩu đây cho em!”

Tôi thấy vợ ngày một quá đáng, kìm kẹp tôi hết đường tự do luôn. Ví tôi lúc nào cũng bị lục, nhiều nhất là cô ấy để 1 triệu cho tôi tiêu. Nhưng đó cũng chỉ là một trong những lý do khiến cho vợ chồng tôi liên tục bất hòa. Vấn đề lớn nhất là vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung để giải quyết những chuyện đó. Vợ thì ngày càng quản chặt, còn tôi càng ngày càng chán nản nên đã phạm một sai lầm lớn trong đời, tôi có bồ.

Người yêu của tôi làm người mẫu nghiệp dư, cô ấy không quá xinh đẹp nhưng rất năng động và thấu hiểu. Mỗi lần ở bên cô ấy tôi thấy mình trẻ hẳn ra và sống ở một đẳng cấp khác của cuộc đời.

Vợ cứ nghĩ kiểm soát được tôi rồi, nhưng cô ấy không thể ngờ tôi vẫn đàng hoàng qua lại với bồ. Vợ kiểm thoại thì tôi mua một cái khác, lắp sim mới chỉ để trên cơ quan. Facebook và zalo để liên lạc với Ly (người mới của tôi) cũng cài ở máy tính trên văn phòng. Lương của tôi hằng tháng thì gửi vào tài khoản vợ cầm hết. Còn các thứ râu ria, kiếm ngoài thì tôi giữ và đưa Ly. Tôi si mê Ly đến mức cảm thấy cuộc đời mình giờ chỉ có thể yêu thương được một người, là cô ấy.

Từ ngày vợ nhỡ nhàng có bầu đứa thứ 2 thì càng ít kiểm soát tôi hơn. Cô ấy bận bịu chăm lo cho 2 đứa con cũng bở hơi tai rồi, sức đâu mà quản chồng nữa. Đợt này tôi cũng bận, vừa mới mở một cửa hàng làm đẹp cho Ly. Hai đứa góp vốn chung, mọi lời lãi Ly bảo tôi để cô ấy giữ hộ.

“Đằng nào 2 đứa mình chả về với nhau, giờ em cứ giữ đây, sau này mình dùng chung. Anh có vẻ không tin tưởng em nhỉ!”

“Đâu có, anh tin em mà!”

Lúc đấy tôi đang chìm đắm trong vòng tay của Ly nên chẳng tính toán gì. Dù sao tôi cũng không thể sống bên vợ đến hết đời được. Tôi cũng tính đến chuyện ly hôn rồi, nhưng mà thấy con còn bé quá. Để con lớn chút rồi ly hôn, nếu vợ đồng ý tôi sẵn sàng nuôi thằng cu lớn, còn con bé theo mẹ cũng được.

Thế rồi vận đen ập đến cuộc đời tôi. Mấy căn nhà tôi đầu tư chẳng được giá, phải bán tống bán tháo trả nợ ngân hàng, lỗ đến mấy tỷ. Thấy tôi buồn vì chuyện làm ăn nên Ly góp ý:

“Không phải anh còn căn nhà 5 tầng đấy sao?”

“Không được! Nhà đấy vợ con anh đang ở!”

“Vợ con anh? Không phải lúc nào anh cũng bảo sẽ ly hôn à? Ly hôn thì tài sản phải chia ra chứ!”

Căn nhà đó là do bố mẹ để lại cho một mình tôi thừa kế, thậm chí vợ tôi còn không được có tên trong sổ đỏ. Suy nghĩ nát óc, cuối cùng tôi quyết định bán nhà mà không cho vợ biết. Tất nhiên sẽ chia cho cô ấy một phần để nuôi con. Thế là nhân mấy ngày vợ đưa 2 thằng cu về quê ngoại chơi, tôi gọi người đến xem nhà. Vì chỉ có tôi đứng tên nên thủ tục bán rất nhanh. Họ nói sẽ cho chúng tôi thời gian 2 tháng để chuyển đi.

Nhận tiền xong mang trả ngân hàng, tôi chuyển khoản cho Ly 1 tỷ. Số còn lại làm cái sổ gửi ngân hàng đứng tên vợ. Tối đấy vợ từ quê lên, tôi đã thú thật mọi chuyện. Cô ấy sốc đến mức không tin đó là sự thật:

“Anh đùa cái gì ác vậy!?”

“Anh nói thật, mình không sống được với nhau nữa. Nhà anh bán rồi, anh cũng chi cho em một phần.!”

Vợ tôi chắc chắn không thể chịu đựng nổi đả kích này. Cô ấy khóc lóc vật vã rồi chỉ nói đúng 1 câu:

“Em hiểu rồi!”

Và sắp xếp đồ đạc của 3 mẹ con rồi bế thằng bé, dắt thằng lớn đi ngay trong đêm. Tôi cứ đứng đực ra đó chẳng can cũng chẳng biết làm gì cả. Giờ nhà cũng không phải của tôi rồi, nên cô ấy ra đi như vậy là điều tốt nhất lúc này.

Giao nhà xong, tôi dọn đến ở với Ly. Cô ấy dửng dưng cũng chẳng chào đón gì tôi cả. Ở với nhau một thời gian tôi mới thấm, Ly chẳng biết làm gì ngoài làm đẹp. Mang tiếng người mẫu nhưng cô ấy chẳng đi kiếm việc bao giờ, chỉ bấu víu vào những người đàn ông có tiền để sống qua ngày. Tôi cũng là một trong số người để Ly tầm gửi thôi. Lúc tôi lao đao vì trắng tay thì cô ấy cũng đã kịp sang tay spa làm đẹp cho người khác, còn biển thủ hết số tiền tôi đầu tư, biến khỏi cuộc đời tôi cùng người đàn ông khác.

Giờ đây, ngồi trong căn phòng trọ lạnh lẽo một mình đốt thuốc, tôi mới thấy suốt mấy năm qua mình thật điên rồ. Không có cô nhân tình nào hoàn hảo bằng người vợ hay cằn nhằn của tôi. Không có ai yêu tôi bằng vợ, người đã giữ khư khư chồng như báu vật mà mình lại cho đấy là điều xấu xa. Còn bồ chỉ như cơn sóng thần, liếm sạch mọi thứ của mình, rồi biến mất.

Theo Khỏe và đẹp

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here