Đàn ông họ không bao giờ học được cách trân trọng người phụ nữ bên cạnh mình cho đến khi người phụ nữ ấy rời đi.

Thế mới nói đàn ông thường nhận ra chậm một bước so với người phụ nữ, lúc họ nhận ra thì họ lại chẳng còn đủ sức để níu kéo người phụ nữ bên cạnh mình nữa rồi.

Tôi từng chứng kiến một câu chuyện đến giờ có lẽ vẫn sẽ là một bài học dành cho tất cả mọi người đàn ông, đã, đang và sẽ làm chồng sau này.

Anh và cô là mối tình đầu của nhau, cả hai yêu thương nhau suốt một thời gian dài, cuộc sống của cả hai vô cùng vui vẻ, hạnh phúc. Thế nhưng người chồng lại dửng dưng với vợ mình.

Anh nghĩ rằng mọi chuyện có thể bình thường, đơn thuần chỉ là việc khó chịu này kia thôi. Cho đến khi chị có một người khác quan tâm chị hơn, yêu thương chị hơn, người đàn ông ấy đã khiến chị cảm thấy mình trẻ trở lại, mình không còn phải trông chờ mãi tình yêu từ một người đàn ông vô tâm nữa.

Ngày là vợ anh, chị chỉ vui vẻ thời gian đầu sau đó anh chẳng dành thời gian mà quan tâm, chăm sóc vợ con nữa. Điều ngốc nghếch nhất chính là đàn ông thường cho rằng khi đã kết hôn, khi đã là vợ mình thì người phụ nữ ấy mình không cần phải bỏ thời gian để chăm sóc nữa.

Họ quên mất rằng lựa chọn họ phụ nữ đưa ra lựa chọn cuối cùng, sau khi chọn họ rồi thì xung quanh chẳng còn có một ai cả. Thế nhưng họ lại luôn cho rằng của mình rồi thì cần gì phải quan tâm nữa, đằng nào cũng là của mình rồi. Họ quên đập chậu cướp hoa còn dễ hơn việc khi họ chưa thuộc về bất cứ ai cả.

Đàn ông tốt xứng đáng có được một người phụ nữ tốt ở bên cạnh, đàn ông vô tâm thì mãi chỉ nên sống một mình chứ đừng nên kết hôn để làm khổ người phụ nữ.

Anh đã từng là hình mẫu lý tưởng của hàng vạn cô gái ngoài kia. Hình mẫu một người đàn ông chăm chỉ, cần mẫn, yêu thương vợ con hết lòng. Nhưng chỉ sau 5 năm bên nhau anh đã chẳng còn là người đàn ông yêu thương vợ con ngày nào nữa. Anh quên mất việc mình cần yêu thương vợ con thế nào. Anh quên luôn cả việc mình đáng ra cần quan tâm vợ con hơn mà bận với công việc, bận với bạn bè, đồng nghiệp mà quên còn có một người phụ nữ luôn ngóng trông anh ở nhà.

yeu

(Ảnh minh họa)

Anh đi công tác 1 tháng trời không 1 câu hỏi thăm, không gọi điện về cho vợ lấy một lần chỉ báo rằng anh đi công tác. Ngày anh trở về, chẳng có vợ con ở nhà chờ cơm như mọi lần nữa. Anh đam mê những thứ khác ngoài vợ con để rồi đến lúc anh trở về họ chẳng còn ở đó.

Người đàn ông như anh hoảng hốt gọi điện cho vợ:

-Em đi đâu, sao không ở nhà?? – chị bình thản:

-Hóa ra anh vẫn nhớ anh còn có vợ con à??

-Anh… – anh im lặng trước câu nói lạnh lùng bên đầu dây bên kia. Vợ anh nói tiếp:

-Đã đến lúc anh với em nên giải thoát cho nhau rồi.

-Em nói vậy là ý gì??

-Em có để đơn ly hôn trên bàn kèm chữ ký của em rồi, anh đưa lên tòa rồi nộp đi nhé.

-Sao lại vậy, tự dưng sao lại ly hôn. Anh đâu có ngoại tình mà em làm thế??

-Anh à, thứ đáng sợ nhất trong hôn nhân không phải ngoại tình mà chính là sự vô tâm của đối phương dành cho mình. Đừng làm phiền em nữa, hẹn gặp anh ở tòa.

Đầu dây bên kia tắt máy, tiếng tút tút kéo dài. Lần đầu tiên anh cảm nhận rõ người đầu dây bên kia tắt máy đáng sợ đến thế nào. Từng tiếng tút tút kéo dài càng khiến tim anh đau nhói.

Người đàn ông thường lầm tưởng rằng dù có làm gì, dù có đi đâu thì người phụ nữ cuối cùng họ cũng vẫn sẽ quay về bên cạnh người đàn ông của mình mà thôi. Nhưng họ lại không chịu chấp nhận việc trở về sẽ không còn họ ở bên cạnh. Nhưng phụ nữ họ cũng chỉ có giới hạn của nó, sẽ đến lúc họ quyết định từ bỏ người đàn ông bên cạnh mình. Còn đàn ông vốn dĩ đàn ông thường chỉ nhận ra tình yêu vợ đến thế nào cho đến khi họ rời xa mình.

Bởi vậy mới nói đừng có người phụ nữ nào như anh, đến tận lúc vợ rời xa mình rồi mới ôm hối hận muộn màng.

Theo Khoevadep

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here