Nhìn anh trai tay cắm dây truyền khe khẽ đặt con xuống gối mà tôi thắt lòng. Cứ mỗi lần thấy anh thở phào, vẻ mặt nhẹ nhõm vì đã ủ con ngủ thành công là tôi lại rớt nước mắt. Cái cảnh gà trống nuôi con đã khổ, thế mà ông trời vẫn còn cam tâm đày lên đôi vai anh trai tôi 1 nỗi đau khác, nhân cái nỗi thống khổ kia lên gấp trăm ngàn lần nữa.

Anh trai tôi cưới vợ năm 27 tuổi. Tính anh xưa nay hiền lành, rõ chịu khó làm ăn, lại chiều chuộng vợ con. Có gì anh cũng nhường cho chị dâu và các con, chẳng bao giờ nghĩ cho riêng mình.

Trước đây anh làm công nhân ở 1 xưởng cơ khí, còn chị dâu thì mở 1 cửa hàng bán giày dép. Nhà có đông anh em nhưng mỗi gia đình anh chị là kinh tế vững vàng nhất. Ấy nhưng chị dâu quen sung sướng rồi, nên về nhà chồng phải tự thân vận động chắc cũng chẳng hài lòng.

Không thiếu lần tôi đến nhà chơi, chị ấy nói với vẻ khó chịu ra mặt: “Ôi dồi, người ta làm có thì, ăn có giờ, đến mùa thì đi chơi, nhà này thì tối mặt với công việc cả ngày chả thấy tiền đâu”.

Hễ vui thì không sao chứ khi hục hoặc với chồng là chị lại đay nghiến: “Anh ra kia mở to mắt mà nhìn kìa, chồng người ta giỏi giang thế nào, người ta nuôi vợ con sung sướng ra sao. Còn anh ấy, chả được cái gì. Người ngợm lúc nào cũng bẩn thỉu, hôi hám, bụi bặm. Mà tôi mua cho anh bao nhiêu quần áo đẹp, anh không mặc, cứ loanh quanh mấy thứ đồ công nhân cũ rách kia làm gì, anh định bêu xấu mặt tôi đấy hả?”… Bất chấp đang có em ngồi đó.

Ấy mà anh trai em lành lắm, mỗi lúc như vậy anh chỉ cười, gãi gãi đầu bảo rằng: “Thì đi đâu mới mặc đẹp chứ, đi làm mặc đẹp có phải phí không?”.

Thực sự mỗi khi đi đâu, trông vợ chồng anh chị ấychẳng khác gì xe ôm với bà chủ. Tính anh trai em đã giản dị đã đành, đằng này chị dâu cũng ăn diện đáo để. Đồ của chị ấy nguyên váy đã xếp cả tủ đầy, trong khi anh trai chỉ lưa thưa vài bộ áo quần. Thế mà chẳng bao giờ anh em than vãn, càm ràm. Lắm lúc em thấy chị dâu nói anh quá quắt quá, em mới mách lại anh trai. Anh chỉ cười: “Tính chị em bốp chát thế chứ không phải người xấu. Anh ở với chị em, anh biết mà!”.

Ấy mà chẳng biết anh trai hiểu chị dâu được đến đâu mà đột nhiên xảy ra cơ sự. Anh cũng mất 1 thời gian dài chới với, mãi mới lấy lại được thăng bằng.

Cách đây 5 tháng, anh trai em phát hiện bị u ng t hư phổi. Lúc đó chị em đang bầu sắp sinh rồi. Cả nhà ai cũng sốt ruột, lo lắng cho anh. Mọi người giục anh nhập viện mãi anh mới chịu. Tại anh còn bận lo cho vợ con. Nhớ cái hôm em mang đồ vào viện, anh cứ buồn buồn bảo: “Chị sắp sinh mà anh không ở nhà được, chắc chị tủi lắm”.

Tôi mới bảo: “Anh yên tâm lo chữa trị đi, ở nhà còn bao nhiêu người chứ có phải 1 mình chị đâu”.

Anh còn dúi đầu em quát: “Biết thương chị tí đi, đừng có lúc nào cũng hằn học với chị. Không có chị dâu, anh mày không được như hôm nay đâu”.

Em thì nghĩ chị ấy chẳng có chút công cán gì đối với anh em cả. Hồi xưa 2 người yêu vội, cưới vội vì chị đột ngột có bầu. Từ ngày về làm dâu, anh trai quần quật quanh năm suốt tháng để lo cho cuộc sống. Còn chị dâu có mỗi việc ngồi nhà, nắng không tới mặt, mưa chẳng tới đầu. Ấy mà lắm khi còn bỏ bê chẳng chịu cơm nước gì cho anh trai. Thiếu gì hôm em đi học thêm về qua còn thấy anh trai đi làm vẫn phải lo mua đồ ăn sẵn cho vợ ở nhà!

Rồi như khi biết chồng bị bệnh hiểm nghèo, chị chẳng thương thì thôi nhiều khi còn nói với anh những lời xóc mỉa: “Tôi nói với anh bao lần rồi, làm cái việc đó tiền không có lại độc hại anh không nghe. Giờ thì bệnh tật đó, anh tính sao?”.

Anh cứ im lặng cho đến lúc chị ấy vùng vằng bỏ về phòng mới dám thở dài 1 cái.

Nhưng như thế thì đã là gì. Lúc cái Tít được 2 tháng, chị dâu em đột ngột bỏ về nhà mẹ đẻ luôn. Thứ duy nhất chị ấy để lại là 1 lá đơn ly hôn. Hóa ra lúc trước chị ấy bán hết chỗ hàng có trong nhà là để có tiền về quê. Thế mà cả nhà tôi vẫn cứ đinh ninh là chị bán hàng xả lỗ để có tiền điều trị cho chồng.

Hôm đó em cũng ở trong viện. Tầm khoảng 9h sáng, mẹ đẻ mới gọi điện lên báo chị dâu về quê rồi. Cái Tít khát sữa khóc mãi, tè dầm ướt đẫm người mà không có ai thay. Lúc mẹ lên nhà đã chẳng thấy chị đâu cả, chỉ có 1 tờ đơn để trên bàn phấn.

Em run bước vào phòng chả biết nói sao, thấy anh trai đang ngồi thẫn thờ trên giường mà rùng mình. Lúc sau em mới biết chị dâu đã nhắn tin đoạn tuyệt với anh.

Sau hôm biết chị dâu về quê, anh em đòi mang con bé vào viện ở với mình. Suốt 2tháng trời anh không nói không rằng với ai dù chỉ 1 câu, chỉ trò chuyện với mỗi cái Tít thôi. Tít trầy trật cả tuần mới tập bú bình được. Đến bữa người nhà pha sữa, còn anh em tự cho con uống, cứ 1 tay giữ truyền 1 tay đỡ con. Trông mặt anh khắc khổ, đau thương chẳng ai kìm được nước mắt.

Mấy hôm nay Tít trở tính cứ hay quấy khóc. Mỗi lúc ngủ nó hờn không ai dỗ được. Anh nằm mệt trên giường, nghe con khóc cũng xót ruột và cứ giằng Tít lại để bế. Mỗi lần nó ngủ, anh phải ủ đến 3, 4 lần.

Chặng đường bố con anh phải đi còn xa quá. Cứ mỗi lần nghĩ đến tôi lại thấy xót xa. Mong ông trời thương, cho anh cơ hội sống để Tít được dựa hơi bố mà trưởng thành…

Theo Khỏe và đẹp

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here