Chị tôi con gái ven sông

Cái duyên lặn giữa mặn nồng phù sa

Đắng lòng mấy đợt lũ qua

Mấy lần chị hứng phong ba đất trời.

Chị tôi duyên phận ngậm ngùi

Mà sao trong vắt tiếng cười, lạ chưa.

Tin người tự xửa, tự xưa

Quên mình như thể là chưa có mình.

Tin người tự xửa, tự xưa / Quên mình như thể là chưa có mình.
Tin người tự xửa, tự xưa / Quên mình như thể là chưa có mình. Ảnh: SKVTY.com

Chẳng mơ táo rụng sân đình

Chỉ mơ trăng sáng lung linh ngọc ngà

Chiếu chèo say hát í a

Đêm về ôm gối an hòa thơ hay.

Chị yêu vạt lúa, bờ khoai

Chẳng màng bể rộng sông dài người ơi

Chẳng mơ gặt hái xa xôi

Âm thầm gieo hạt ở nơi đất nghèo.

Chị tôi con gái ven sông / Cái duyên lặn giữa mặn nồng phù sa. Ảnh: Hinhanhsieudep.net

Đêm qua trăng bỗng trong veo

Sông nghiêng nước đổ

buông chèo

chị đi…

* Đôi nét về tác giả Thúy Hằng:

Là một trong những gương mặt sáng giá về thơ của Nhóm các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học nghệ thuật được Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình tuyển chọn đào tạo (khóa học đầu tiên của cả nước) từ 1976 đến nay, Nguyễn Thúy Hằng là gương mặt thơ dịu hiền đến mong manh, duyên dáng, nhẹ nhàng. Thơ của cô như một vườn quả chín ngọt ngào của tài năng đã đơm hoa kết trái, dâng sắc hương cho đời.

Xem thêm:

Clip ý nghĩa:

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here