Danh lợi tình mờ mắt
Lối đi đã hẹp dần
Cơ hội không nhiều nữa
Bụi trần còn đầy thân

Luân hồi trong bể khổ
Vui chớp mắt rồi qua
Nghiệp chất đầy thân thể
Quên cả lối về nhà

Nơi này là bể khổ
Thở thôi cũng khó khăn 
Tiếc gì cơn mộng mị
Để lỡ hoài ngàn năm.

Về thôi .. cùng đi nhé! 
Bước tiếp nào đừng buông
Nhân tâm kia vứt bỏ
Theo Đại Pháp soi đường

Clip ý nghĩa:

videoinfo__video3.dkn.tv||149278959__

Trí huệ người xưa: Nói là một năng lực, nhưng im lặng mới là cách hành xử của bậc cao nhân

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here